10c1

Top posting users this week

Top posting users this month

Latest topics

» Liều quá ! !
by ßu*o*j Sat Oct 08, 2011 10:38 pm

» GIẬN MỘT NGỪỜI
by snowy Thu Oct 06, 2011 8:45 pm

» 19 điều cần thiết cho bạn thêm trưởng thành
by lamthienthy...3@ Sun Oct 02, 2011 10:15 am

» 20 điều về bạn
by lamthienthy...3@ Sun Oct 02, 2011 10:12 am

» ..........YOU & ME..........
by lamthienthy...3@ Sun Oct 02, 2011 10:10 am

» sinh nhật pe' pik
by lamthienthy...3@ Sun Oct 02, 2011 10:05 am

» ảnh chi " tự sướng"
by lamthienthy...3@ Sun Oct 02, 2011 9:59 am

» chờ...........
by lamthienthy...3@ Sun Oct 02, 2011 9:57 am

» những lời mún nói....
by lamthienthy...3@ Sun Oct 02, 2011 9:56 am

» Nó ở chính bạn...
by lamthienthy...3@ Sun Oct 02, 2011 9:54 am

» mô phật:anh yêu em
by ßu*o*j Fri Sep 30, 2011 7:52 pm

» mật ngữ 12 chòm sao
by snowy Sat Sep 17, 2011 7:54 pm

» tên của bạn được đánh vần như thế nào???
by snowy Sat Sep 17, 2011 7:26 pm

» mua thuốc bắc...................
by ßu*o*j Sat Sep 10, 2011 2:34 pm

» khoe khoang....................
by ßu*o*j Sat Sep 10, 2011 2:27 pm

» cười đi nào..............
by ßu*o*j Sat Sep 10, 2011 2:26 pm

» ko cưòi cũng fai? cưòi
by ßu*o*j Sat Sep 10, 2011 2:16 pm

» cung cấp ngày sinh nhật của các mem C1 đi.
by ßu*o*j Sat Sep 03, 2011 9:52 pm

» 1 câu chuyện cảm động và 1 bài hát hay
by snowy Sat Aug 20, 2011 7:53 pm

» cố vấn.................
by ßu*o*j Sat Aug 20, 2011 2:21 pm


You are not connected. Please login or register

bạch mã hoàng tử phần 6

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 bạch mã hoàng tử phần 6 on Thu May 12, 2011 11:27 pm

snowy

avatar
Admjn
Admjn
::Sau buổi thi::

“Ey, Mai, chờ tui!”
O___o
Nhỏ Mai vờ như ko nghe và đi ra ngoài khóac vai Diệu,
Phong theo sau chỉ mấy
bước, và ơn trời, chỉ có Phong là còn biết đến tôi.
Cậu ấy ngóăc tôi lại và
tôi chạy đến,
2 nhỏ kia thì vẫn làm lơ tôi!

“Hai..bà thi được
ko??”
“Thi được ko thì cũng ko liên quan gì đến
bà!!”

??Huh??

Chương 44

Mai quay lại và nói bằng giọng như
đang nói với con nhỏ nào đó đáng ghét lắm,
Diệu thì ko nói gì, nó chỉ nhìn
tôi… ko cảm xúc.

“Sao vậy?? mấy bà giận tui chuyện gì?”
“Bà… sao bà
quen với Chí Kiệt???”
“?? Quen với hắn?”
“Bà cặp với hắn phải
ko??”

Argh??! “Cặp” à? Sao nó có thể dùng chữ đó để nói về chuyện
này..
tôi cảm thấy từ ấy nó kỳ cục làm sao.. nên mặt tôi căng ra, nóng
bừng.
Nhỏ Mai nhìn thấy vẻ ấy, liền kéo tôi ra và kéo luôn cả Diệu đến căn
tin trường,
ko cho Phong theo vì nó bảo rằng: “chuyện phụ nữ với
nhau”.
T__T
……………
…………………
Nhỏ Mai ngồi chính giữa, tôi và Diệu ngồi
2 bên,
mặt của Diệu cứ thừ ra, khiến tôi ko biết nó đang nghĩ gì,
nhưng
hẳn là, chuyện của C.K rồi.
Tôi đang suy nghĩ phải nói câu nào cho thích
hợp,
thì Mai đã lên tiếng..1 cách từ tốn, như giáo sư tư vấn!

“Tui
nghe Diệu nói, và nhiều người bên lớp B2 đồn rằng, bà và Kiệt đang yêu nhau? Bà
có năm phút để giải thích!!”
“Giải thích gì chứ? Diệu đã thấy gì? Lời đồn thì
sao tin được?”

Tôi vừa nói xong câu này, Diệu đã quay phắt sang và xổ 1
tràng..

“Bà nói thế nghĩa là 2 người ko có gì?? Cường đã nói hôm trước
nhưng tui ko tin, vì bà nói với tui ko thích Kiệt! Vậy mà hôm qua, bà và hắn đã
ôm nhau trước mặt tui!?? Kiệt đã nói với bạn hắn rằng, hắn đang yêu, và giờ thì
tui biết người đó là bà!”

Tôi như bị thả bom vào mặt nên ko phản ứng được
gì, Mai cũng im re,
nhỏ DIệu đang khùng lên.. nhưng tôi ko quan tâm.. cái tôi
nghe được là..
“Kiệt đã nói với bạn hắn rằng, hắn đang yêu…” – cứ nghĩ tới là
thấy…thích thích.. ^-^

Argh!! tôi đang nghĩ gì vậy trời!
*__O

“Tui… tui…ko biết phải nói sao!”

Nhỏ Diệu định xổ thêm tràng
tiểu liên khác thì Mai đã chặn tay ngang,
và nói hạ giọng, có vẻ nó đang làm
Bao Thanh Thiên.. -__-

“Thôi, tóm lại, là bà, GIANG! Bà có phải là bạn
gái của Kiệt?”
“Hắn… tui nghĩ…là ko hẳn…”
“Nói rõ ràng coi.”

Hai
đứa nó nhìn tôi chất vấn cứ như tôi đang là tội phạm vậy,
chẳng lẽ tôi yêu
ai, quen ai, thì cũng phải được sự cho phép của tụi nó.
Tại sao tụi nó dám ăn
hiếp tôi chứ???
C.K thích tôi cơ mà!!!!!!!!!

“Tại sao hai bà lại thế?
Sao lại hạch sách tui?? >_<”

“Ơ hay…con nhỏ này!! Bà đã biết là nhỏ
Diệu nó thích Kiệt, và bà đã nói với nó là bà ko quan tâm hắn! Right? Mặt khác,
bà thừa nhận rằng bà thích anh tui!!! Cho nên, việc bà đi “rục rịch” với Chí
Kiệt là 1 hành động lăng nhăng ko thể tha thứ!”

Bó tay. “Một hành động
lăng nhăng ko thể tha thứ”??
Bạn bè, nó lại kết tội tôi như thế, chỉ vì… tôi
đã để 1 người đang buồn ôm mình,
chỉ vì..tôi có 1 người yêu tôi, chứ ko yêu
bạn thân tôi…
thật đáng buồn..

“Tui lăng nhăng ư?Ừ, cứ thế đi. Mấy bà
muốn nghĩ sao thì nghĩ… Xin lỗi về chuyện tui với Kiệt.”

Tôi đứng dậy rời
khỏi căn tin trong sự chán nản và tổn thương,
tôi đã muốn nói đàng hòang và
giải thích cho tụi nó hiểu, rằng, giữa tôi và C.K,
chưa có gì rõ ràng… và tôi
ko cố tình làm Diệu buồn..
nhỏ Mai kéo tôi lại và xuống nước..

“Ey,
xin lỗi, tui hơi quá lời… Tui chỉ muốn làm rõ chuyện bà thực sự yêu
ai?”
“…………”
“Nếu bà nói thích Kiệt, tui sẽ thôi, nếu bà nói ko, thì sau
này hãy giữ khoảng cách với anh ta.”

Câu nói của Diệu nghe như lời cảnh
cáo, và buộc tôi phải quyết định,
khác với sự dịu giọng của Mai, Diệu vẫn
căng thẳng… xem ra, nó muốn câu trả lời ngay lúc này.
tôi cúi đầu, trong tích
tắc suy nghĩ định bảo “KO”
thì, cái câu nói của hắn… “tôi thương you nhất” và
“i really love you”..
đã khiến tôi, thốt lên cái câu làm Diệu và Mai đều
chưng hửng.

“Tại sao ko?”

O__o O__o
Nhỏ Diệu sau khi tỏ ra hơi
shock, nó gật đầu thất vọng và nói “Okay” trước khi rời khỏi căn tin,
đi
thẳng ra cổng, vì chiều nay chúng tôi ko có buổi thi.
Mai đặt tay lên ngực và
kêu trời, rồi đặt tay còn lại lên vai tôi,
thủ thỉ…

“Thế là xong 1
kiếp đời. Bà và Diệu, 2 con bạn giành nhau 1 chàng…. EH!! Còn anh
tui???”
“Ảnh…sao?”
“Bà ko lẽ bắt cá 2 tay, nhỏ kia??”
“Tui… ko biết
nữa… sao tui rối rắm quá! *___* hic hic”
“Okay… từ từ suy nghĩ đi cưng.. tui
hiểu mà… nhưng đã chọn thì chỉ 1 mà thôi, ok? Còn Diệu, nó giận vài ngày sẽ
thôi, để tui lo cho.”
“Thanks..”
………
……
Thế là Mai đã đứng về phía
tôi, ít nhất, nó ko bỏ tôi.
Tôi nghĩ có lẽ mình cũng hơi… lăng nhăng thật, vì
trong tôi tùm lum cả lên,
có khi, tôi còn nghĩ tới cả DJ. Arghhh… thật ko nên
thế, phải ko.
Nhưng bắt đầu từ hôm qua, thì hình ảnh của Bạch Mã Hoàng Tử Lê
Quốc Lam,
đối với tôi đã bắt đầu phai nhạt..

Opps, chuông điện thoại
của tôi đang reo..

“Hey, thi xong chưa?”
“Rồi.”
“Tôi tới rước
nhé.”
“Ok. Í, khoan, đứng ở ngã tư đi!!!!!!”

Ko biết sao tôi lại sợ ai
đó nhìn thấy, nhất là Diệu,
chắc nó sẽ cảm thấy khó chịu..
tôi tự hỏi
tại sao mình phải lén lút như ăn trộm thế này!!! ><
………

“Làm
được hết bài ko, baby?”
“Ack…đừng có gọi tôi như thế??!”
“Why? tôi thích
gọi vậy!”
“… -__- .. okay.. nhưng đừng gọi thế chỗ đông người,
yeah??”
“Mắc cỡ hả?? BABY, BABY GIANG!! MY BABY!”
Bây giờ thì tôi biết
thêm 1 điều nữa về hắn,
là nếu tôi kêu hắn làm thế này, hắn sẽ nhất định làm
ngược lại..
thật khổ thân tôi, hẳn tôi đã bị mất trí rồi khi quyết định trả
lời như ban nãy,
để làm sứt mẻ tình bạn 3 năm qua vì 1 tên như hắn!!
T___T

“Hey, điện thoại you reo kìa!”
“Huh?? oh..yeah.. Alo?”
“Là
tôi.”
“???”

Nếu tôi ko lầm, thì đó là giọng của DJ.
Tôi quay mặt đi và nói nhỏ thật nhỏ, cốt để C.K ko
nghe thấy,
Dù thực sự tôi cũng ko hiểu tại sao cần phải như thế!
T__T

“Huh? Ai? Anh…”
“Tôi cần mượn lại chiếc kèn ngay bây
giờ.”
“Gì? Chiếc kèn? Bây giờ áh?”
“Hãy mang tới phòng 704- Bệnh Viện Đa
Khoa Sài Gòn, tôi ở đó.”
“Hả? Bệnh v…”

[Crick…]

Anh ta đã cúp
máy.
Bệnh viện? Cần ngay bây giờ?? Chuyện gì chứ?
Sao gã có số máy tôi? Có
thể từ chỗ anh Lam…

“Hey..ai thế?”
“Um… là…”

Tôi vẫn đang suy
nghĩ coi phải trả lời thế nào, thì 1 nhóm 3 người con trai đi tới chỗ chúng
tôi.
Họ bứơc nhanh và 1 người đi đầu mặc áo thun đỏ đậm tóc hơi dài,
vỗ
vai C.K và cười vui vẻ, mừng rỡ.

“Eh.. mày sắp lên đường, ko tiệc tùng gì
cả à?”
“..uh…ah..”
“Hôm nay bọn tao ko thi buổi chiều, đi nhé??”
“Hôm
nay?? Đi đâu?”

Bọn họ chèo kéo khiến C.K chỉ vài phút đã lọt thỏm giữa
vòng vây 3 người,
Tôi đoán họ là bạn của hắn ở lớp B2.
Trong tình hình như
thế, tôi khẽ lùi bước và dắt xe quay ra đường..

“Hey..
Giang!!”

Đó, dĩ nhiên là giọng của My bodyguard.
Hắn luôn để ý trông
chừng tôi kia mà. TT___TT
tiếng gọi của hắn gây chú ý cho những người bạn
kia, và họ đều quay sang nhìn tôi.
Tôi mỉm cười thân thiện hết mức có
thể.

“Chào bạn. Hình như, bạn thuộc lớp A1?”
“Yeah..”

Anh bạn
mặc áo thun đỏ tiến tới chỗ tôi và chào hỏi 1 cách lịch sự,
Theo sau anh ta
là C.K

“Đi chung cùng tôi.”
“Thôi… Mọi người đi vui vẻ đi..!!
^-^”
“Oh.. bạn đúng là người bạn gái biết điều!! Bọn tôi đi với thằng Kiệt
hôm nay, ko muốn có con gái theo!”
“Mày…nói gì hả??”
“Okay, I see…
Bye!!!!”

Thế là tôi nhanh chóng nhảy lên xe và đạp thẳng,
Tôi cũng hơi
quê khi tên áo đỏ nói câu ấy , dù tôi cũng chẳng ham hố gì.
tiếng C.K gọi tôi
dần loãng ra…Đáng ghét…
…………
……………
Tôi về nhà và mệt mỏi nằm ườn ra
giường……đầu nhức bưng bưng vì trưa nắng,
Tôi lười cả hâm lại cơm để ăn
trưa.
nắm được 1 lúc, tôi mới nhớ ra việc của DJ…
và lật đật ngồi dậy lục
tìm chiếc kèn,
hôm trước về, hình như tôi đã bỏ nó vào ngăn kéo
tủ..

Ahhh… Đây rồi.
Bây giờ, phải mang đến bệnh viện cho anh
ta??
Ôi tôi khó chịu quá, đầu nặng chịch và quay mòng… nhưng,
Có vẻ như đó
là việc cần kíp..

Tôi lại xách xe ra ngoài và cố sức đạp thật tốc độ đến
bệnh viện Sài Gòn,
Trong tình trạng như sắp đổ gục đến nơi..
Tôi nghĩ có
lẽ mình đã bị cảm nắng.

::Bệnh viện::

Phòng 704.

Đó là 1
căn phòng trong khu “Điều trị đặc biệt” , theo lời hướng dẫn của chị y
tá.
Tôi xoay nhẹ nắm cửa. Bên trong có 4 người, 1 phụ nữ, 1 thanh niên cỡ
tôi,
có lẽ lớn hơn 1 vài tuổi, tóc hớt đầu đinh, 1 bé gái và..DJ.
Anh ta
vẫn như thế, vẫn tông màu lạnh với áo phông màu xanh dương và quần kaki
đen,
xuất hiện ngay sau khi tôi bước vào trong.
Anh ta chìa bàn tay ra mà
ko nói 1 lời nào, tôi thì cũng im lặng đặt chiếc kèn
Vào tay gã 1 cách chậm
rãi.
DJ bước lại chỗ em bé gái đang ngồi trên giường..

“Mina muốn nghe
bài nào?”
“Mặt trời bé con”

Tiếng kèn được cất lên ngay sau vài giây,
và những người có mặt đều lắng nghe say mê,
kể cả tôi.
Bé gái mắt sáng, và
to, lúc lắc cái đầu và mỉm cười, đang mặc bộ y phục của bệnh viện..

“Xong
rồi, đây, là kèn của Mina, bây giờ Mina ngoan, vào phòng mổ nhé.”

Cô bé
chu môi, nhưng gục gặt đầu và tay thì cầm chặt chiếc kèn DJ vừa đưa,
nó bá
lấy cổ của anh ta, và hôn lên má ...
Lần thứ hai tôi thấy DJ và 1 đứa bé, khi
đó, anh trông hiền lành vô cùng.
Anh bồng nó đặt lên giường và người phụ nữ
trẻ cúi xuống đẩy giường đi ra ngoài,
DJ cũng theo sau.

“Cô… quen nhị
ca àh?”
“Nhị ca?”
“Àh, tôi quen gọi ảnh như thế… khi chúng tôi còn trong
nhóm nhạc..”
“Nhóm nhạc?”
“…uh thì…”
“Này, em ở lại chờ tôi
đấy.”

Người thanh niên đầu đinh đang định giải thích thì bị tiếng của DJ
cắt ngang,
rồi anh ta lặng lẽ cười, sau khi DJ đi khỏi.

“Anh cười gì
vậy?”
“Anh ấy chỉ bảo cô chờ, xem ra ko cần tôi cơ đấy..”
“Ý anh là sao
hả?”

TT___TT

Tôi và người thanh niên này cùng ngồi lại chờ trong
phòng 704,
anh ta kể cho tôi nghe về DJ, 1 câu chuyện khá hấp dẫn…
rằng,
DJ là con trai 1 của gia đình, trong lần nọ cúp học đi chơi, anh gặp 1
tay nhạc công..
Người nhạc công này đã khơi gợi khả năng âm nhạc tiềm tàng
của DJ..
“Ảnh là người tài nhất và đam mê nhất trong số 3 đứa đồ đệ của sư
phụ.. Đại ca và tôi đều bỏ cuộc, chỉ còn ảnh...thậm chí ảnh bỏ ko theo gia đình
định cư ở Pháp, mà bám lại để theo đuổi âm nhạc…”
“Oh…thế àh?… còn, đứa bé
đó?”
“Nó là con của đại ca, đại ca mất 2 năm rồi.”
“… yah…người phụ nữ đó
là vợ của đại ca?”
“Đúng thế, đại tẩu của chúng tôi. còn cô, chắc là nhị
tẩu?? ^=^”
“Opps!!ack…ko..”

“Đừng nói nhảm.”

Chương
46

“Anh mày chỉ có điên mới thích cô bé này…”

DJ lên tiếng phủ
nhận ngay khi vừa bước tới.
Tôi đứng dậy quay mặt lại, định gân cổ phản
ứng,
thì cảm thấy chóng mặt đến ko thể đứng được nữa…
nếu DJ ko đỡ tôi
bằng 2 cánh tay rắn rỏi của anh ta, tôi hẳn đã nằm dài dưới sàn.
Đầu tôi
choáng váng.
……………

::Ngoài hành lang::

Người anh em của DJ đã
về sau vài phút, còn tôi thì phải ngồi lại vì ko được khỏe.

“Em
bệnh?”

Tôi cầm ly sữa của DJ đưa và gật đầu thay cho câu trả lời.
Anh
ta ngồi xuống cạnh tôi, trên dãy ghế ở hành lang bệnh viện.

“Tôi vừa hỏi
xin ít thuốc, hãy uống đi”
“Thuốc à?”

Trên bàn tay của Nhị ca DJ có
vài viên thuốc..
Tôi ngoan ngoãn nhặt lấy và uống từng viên một, trong khi DJ
thì hình như đang quan sát tôi?

“Em đang làm gì, khi tôi gọi
em??”
“Làm gì ah?? Um.. vừa thi xong..”
“Thế…đã ăn cơm
chưa?”
“Chưa.”
“Trời ạh, chưa ăn sao uống thuốc???”
“Huh?? Anh vừa bảo
em uống!” -__-

“Chắc tôi điên mất! em…?? Ngốc quá!”

Ngốc à?? Anh
vừa bảo tôi uống đấy thôi!!!! >__<
Gương mặt tôi bắt đầu nổi cáu… trong
khi DJ thì đã đứng dậy và đi đâu đó.
tôi đã đứng lên vài lần định bỏ về nhưng
vẫn ko thể bước đi nổi. hic..

“Em ngồi nghỉ đi, đừng đi đâu.”
“Yeah…
nhưng chị..??”
“Anh ban nãy dặn chị coi chừng em…”

Chị hộ lý mỉm cười
đáp rồi tiếp tục việc hướng dẫn các bệnh nhân và người nhà..
tôi ngồi xuống
dựa đầu vào ghế, thiu thiu ngủ…
………
Tôi bị đánh thức bởi DJ và anh đưa cho
tôi 1 phần Hamburger nhỏ.
Tôi cũng bắt đầu thấy xót ruột…

“Gì
thế?”
“Ăn đi. Và hãy ngồi lại đây, tôi ghé sang phòng mổ xem con bé thế nào.
sau đó tôi sẽ đưa em về.”
“Đưa em về??…”

Ko đợi tôi nói hết câu, nhị
ca DJ lại bỏ đi, còn tôi thì gặm ngay ổ Hamburger..
nhưng tôi ko ngồi lại chờ
theo lời dặn của gã, mà rời khỏi ghế ra về.
Ko có lý do gì để phải ở lại thêm
vì tôi đã thấy khá hơn.
………………

“Ủa? thằng Kiệt đâu?”
“Hắn à? sao dì
hỏi con ? hắn đâu phải người nhà mình!!”
“Ờ hén! ^-^ nó về nhà rồi
àh?”
“Con ko biết! -__- chắc vẫn còn đang đi tiệc tùng nhậu nhẹt…”

Tôi
quẳng ba lô lên giường và rút chiếc cellphone ra xem,
ko có tin nào cả. Hẳn
là hắn đang ăn chơi vui vẻ…
Hừm…mặc kệ hắn!! Sao tôi lại nghĩ ngợi về chuyện
đó chứ!!
…………

::Chiều thứ bảy::

Tôi đã hoàn thành xong kỳ thi 1
cách tạm chấp nhận, ít ra,
thì ko có môn nào cảm thấy cầm chắc suất thi
lại..TT__TT
Hôm nay là ngày hắn lên máy bay,
suốt 2 hôm kể từ bữa bạn hắn
rủ đi, tôi ko gặp hắn,
mà chỉ nhận có 2 tin nhắn với cùng nội
dung:

‘Remember your promise’

-__- Tôi nhớ mà.

Còn Diệu, nó
đã coi như ko có người bạn nào tên là Giang +__+.
Nó ko thèm nói chuyện với
tôi, hay Mai, dù chúng tôi đã rủ nó đi ăn sau buổi thi cuối..

Nó chỉ bảo
rằng “Ko thích” rồi cứ thế mà đi về,
khiến tôi có cảm giác tôi đã trở thành
kẻ thù của Diệu.
Thật khó khăn cho tôi…

“Con ra ngoài 1 chút.”
“Đi
đâu vậy? Kiệt 4 giờ bay đó.”
“Con biết rồi, lát dì chờ con về để chở con ra
sân bay.”
“Ừh. Về trước 3 rưỡi, ok?”
“Ok..”

Bây giờ chỉ mới gần 2
giờ.
Tôi đạp xe đi vòng vòng chọn cho hắn 1 món quà, xem như là kỷ niệm
vậy.
Đúng ra, tôi đã định vẽ cho hắn bằng chính tay mình, nhưng nghĩ
mãi,
chẳng biết vẽ cái gì cả. Ko lẽ, tôi lại vẽ hắn???
O___o

Tôi
tắp vào 1 nhà sách trên đường.
Chọn lựa đủ thứ từ ví da, dây nịch đến bút
viết… nhưng ko có món naò làm tôi vừa ý.
..rồi tôi thấy Khu vực Tô tượng dành
cho trẻ em.

Bức tượng thạch cao 1 nhóc chơi patin khá xì po đập vào mắt
tôi
và ngay lập tức tôi bị thu hút.
Yahh.. tôi sẽ tô màu rồi đem tặng hắn.
Hihi..
……
Tôi bon chen trong đám con nít, có lẽ là đứa lớn duy nhất ngồi ở
đây,
cũng pha màu và tô vẽ… và vì tôi là sinh viên Mỹ thuật,
tác phẩm của
tôi là đẹp nhất -__- (nếu ko muốn nói là so sánh với con nít!^^)

Ahhhh……
hắn chắc chắn sẽ cảm động đến phát khóc! ^0^
Hey… hơn 3 giờ rồi. Về
thôi.
………

Tôi cẩn thận cho gói quà vào ba lô, đeo lên vai và đạp xe
về,
vừa chạy, vừa nghĩ ngợi ko biết sẽ nói gì với hắn lúc tiễn đưa…?
Sao
mà..tôi thấy buồn buồn…

Tôi sẽ mặc áo gì để đến sân bay nhỉ, xem
nào…
Ack, cái cô ngồi xe trước tôi mặc áo gì mà lòe lọet,
chói cả mắt, mà
lại còn hở hang nữa chứ.
Ey… Biển số xe… Quen quen…

Hey!! Người chở cô
ta, là… ba???
BA!?? Ba đang chở ai vậy chứ???
Chương 47

Tôi nổi hết
gân xanh và nhấn bàn đạp chạy lên xem,
và rõ ràng tôi là 1 con ngốc khi cố
sức dùng xe đạp đuổi theo xe phân khối 150cc..
Nhưng tôi vẫn cố hộc tốc
đạp!!

Họ đã qua ngã tư…Đèn chuyển đỏ.

Tôi sẽ bị mất dấu nếu dừng
lại, vì vậy, tôi quyết định đạp luôn,
còn trớn, chiếc xe Martin của tôi lao
qua giao lộ khá nhanh..

Và… 1 chiếc mô tô nẹt bô nhào tới ở chiều băng
ngang,
tôi chỉ còn có thể nghe được 1 tiếng “Trời
ơi……”

[RẦMMM]

……………………………
Tôi chết chưa?

Khi tôi nặng nhọc hé mở đôi mắt
của mình,
tôi chỉ có thể nhìn thấy 1 màu trắng tóat, và mùi ê te xộc vào
mũi.
Đầu tôi buốt đau ở bên trái.

Hình như tôi đang nằm trong bệnh
viện?

Tôi cố gắng nâng cánh tay phải, nhưng nó bị bó bột cứng
ngắc.
Toàn thân tôi ê ẩm và đau khắp… Ôi trời… chuyện gì đã xảy
ra?

Một cái đầu bù xù và cặp mắt một mí ló ra ngang tầm mắt tôi,
vâng,
chỉ có thể là hắn, C.K. Đôi mắt ấy sáng rỡ như vừa được trở về từ địa ngục.
-__-

“Tạ ơn Tề Thiên Đại Ca, nàng đã tỉnh roài!!!!”
“……”
“Có biết
tôi là ai ko??”
“KO!” -___-

“Trời, ko thể thế đựơc! Sao em có thể quên
anh?? Chúng ta vừa đính hôn! Anh là chồng sắp cưới của cưng đây! Ôi ko… em bị
mất trí nhớ!”
“Này… ai là cưng? ai là em?? Đính hôn gì chứ? >__< Dám
lừa đảo tình yêu à?”
“huh??”
“Mất trí nhớ chỉ có trên phim thôi, hiểu
chưa??”

Hắn cười nhăn răng, và làm tôi tê liệt tập thứ n với lúm đồng
tiền mắc dịch ấy TT__TT
rồi cúi thấp đầu để kê gối cho tôi ngồi dậy,
có vẻ
hắn đã ở đây khá lâu..

“Sao bảo ko biết tôi?? You thấy sao rồi?”
“Đau
tùm lum. -__- … HEY!??! MẤY GIỜ RỒI??? YOU CHƯA BAY ÀH??”
“Thưa quý cô, bây
giờ là 2 giờ sáng thứ hai. Quý cô đã ngủ gần 36 tiếng rồi!”
“You… sao chưa
đi??”

Tôi mở to mắt nhìn hắn, với hàng trăm dấu chấm hỏi ở trong
mắt,
sao hắn ở đây?? Sao ko đi chứ??? tôi quên cả đau cố rướn người chồm
tới..

“làm sao đi khi tôi ko thấy you? Làm sao tôi đi khi người ta bảo
rằng, you bị tai nạn?”
“… ôi ko.. you …”

Hắn bảo rằng vì muốn gọi nhắc
tôi đừng quên tĩên hắn,
mà hắn đã được 1 người đi đường trả lời rằng “Chủ máy
đang trên xe xích lô tới bệnh viện”
Và thế là hắn đã bay… ko phải sang
London,
mà là đến bệnh viện nơi tôi vừa vào phòng cấp cứu!!

Tôi…chỉ vì
tôi… Bây giờ hắn phải làm sao?? “Bỏ học bổng à?”

“Tôi cũng ko
biết!”
“You ko cần phải thế, tôi có chết đâu…”
“Im đi!… Dù sao, tôi nghĩ
ko thể bỏ you ở đây để thằng Hoàng tử ấy chôm mất! ^-^”

Hắn lại cười. Sao
hắn có thể cười?
Trong khi tôi cảm thấy mình là nguyên nhân gây ra chuyện
này… tất cả là vì tôi…

“Xin lỗi…”
“E hèm… nếu muốn thể hiện sự cảm
động, hôn tôi nào!!”

Ackk. Hắn chu mỏ và nhắm mắt hướng về phía tôi.
O___*
Sao nhỉ, tôi cũng ko có tinh thần suy nghĩ nhiều, tôi chỉ cảm thấy, vì
tôi mà hắn…
Hắn…thực sự..yêu tôi. TT___TT

Tôi… khẽ hôn nhẹ lên má hắn.
T___T
Hắn mở mắt và cho thấy 1 bộ mặt … đỏ bừng và sung sướng.
-___-

“Ehh… ăn gian…”

Cái vẻ bối rối của C.K làm tôi cũng mắc cỡ
theo. Arghh..
đây là lần đầu tiên tôi hôn 1 người con trai.
dù chỉ là cái
hôn trên má. Nhưng ngượng chết được… sao tôi có thể làm điều đó tự nhiên đến thế
cơ chứ?

Cửa phòng mở ra và dì tôi chạy vào với sắc mặt lo lắng,
tái
nhợt… dì nhìn thấy tôi đang ngồi, thì quay sang mắng C.K

“Sao con ko gọi
dì khi Giang nó tỉnh hả???”
“Ơ..con..”
“Sao dì la Kiệt
chứ!!??”
“Huh???”

Tôi đã to tiếng để trách lại dì, bản thân tôi cũng
ko biết..
là câu phản kháng của tôi lại làm họ nhìn tôi ngạc nhiên tới
thế.

“Coi kìa, bênh ghê chưa??”


Hắn cười tít mắt và gãi đầu e
thẹn, rồi nhìn tôi đầy… ngụ ý??
xong hắn đứng dậy hỏi tôi muốn ăn gì hắn sẽ
đi mua…
tôi bảo muốn ăn Phở bò viên..

“Con làm dì hết cả hồn vía… Sao
đi đứng như thế hả?? Hôn mê gần 2 ngày trời rồi!”
“Con đâu biết tên chạy mô
tô đó phóng nhanh quá…”
“Kiệt nó bỏ chuyến bay, ở đây suốt với con… Nó căng
thẳng ko thua dì khi thấy con cứ ngủ. Thiệt cái thằng, thương con hết
mực!”

Thế cơ đấy. C.K của tôi… Đã ở bên tôi, và căng thẳng vì
tôi.
Yeah… hắn thương tôi nhất. That’s truth. -__-

“Dạ.. Con ko biết
sẽ sao nữa… Cậu Kịêt chắc là giận con?”
“Dì ko chắc nữa… À, để dì kêu ba con,
ổng vừa đi gặp bác sĩ…”
“Ba à?? BA!! CON MUỐN GẶP BA!”

Giờ tôi mới nhớ
tới lý do vì sao mình… vào đây.
Ba tôi, ông đã chở ai??? Một cô phụ nữ lòe
lọet và hở hang..
như cave. ><
Dì Út ngửa người vì bất ngờ trước
tiếng thét của tôi.
“Sao vậy??”
“Ba con, dì gọi ba nhanh đi. Con vì ổng mà
nằm đây đó!!”
………………
Ba tôi sau khi nghe dì gọi, đã có mặt tại phòng bệnh
của tôi với vẻ mặt thất thần,
tôi nghĩ ông cũng đã thức đêm lo cho
tôi.
Nhưng khi nhìn thấy tôi có thể ngồi và đang trừng mắt nhìn ông,
thì
ông tỏ ra ko quan tâm và lạnh nhạt.
Chương 48

Ông kéo ghế ngồi cách xa
chiếc giường của tôi, thở từng hơi nặng nhọc và uể oải.
Một lúc im lặng, rồi
ông cũng cất tiếng.

“Đi xe đạp mà còn phóng nhanh vượt ẩu nữa hả
con?”
“Ba… ba đã chở cô ả nào thế?????”
“Gì ?? Cô ả?”
“Ba còn làm bộ…
con đã thấy ba chở cô ta, 1 cô trông như gái điếm!! con đã đủôi theo
ba…”
“Chiều nay? Con đã gặp à?”
“BA…TẠI SAO… tại sao lại thế??
Ba..”

Ba tôi thản nhiên trước lời kêu gào trách cứ của tôi,
ông rót ly
nước trên bàn bên cạnh rồi cho vào đó 1 viên Upsa C.
Uống từ từ, chậm
rãi…

“Cô ta chỉ là 1 người bạn, nhờ ba cho quá giang. Con ko cần nghĩ
lung tung… Mà nếu, con có ko tin, cũng ko sao. Ba chỉ nói sự thật thôi.”
“Bạn
gì mà ăn mặc kinh thế?”
“Vì cô ta thực là người trong vũ trường.”
“Ack,
sao ba quen bạn như thế?? ><”
“Tình bạn, ko thể phân định về loại người
và giai cấp, con gái. Cô ấy thuộc thành phần thế nào, cũng ko có vấn đề gì, nếu
cô ấy là người bạn tốt..”

Nói rồi, ba tôi tựa lưng vào ghế và nhắm mắt
ngủ, ông thậm chí ko thấy tội lỗi gì <__<
sau 1 lúc, C.K mua phở đem
vào,
tôi ra hiệu cho hắn đi nhẹ… thì hắn nhón chân đi như 1 con
mèo..
Chúng tôi cố gắng nói thì thào…

“You về nghỉ đi…”
“Đuổi tôi
àh??”
“Ko phải, you đã mệt rồi kìa..”
“Ko…”
“… you phải nghỉ ngơi, mai
vào trường xem thế nào..”
“Xem gì nữa??”
“Xem học bổng của you làm
sao??”
“um…”
“Nghe lời đi mà.”
“Nói ‘I love you’ đi thì tôi
về!”
“God! Ko, thích ở thì ở!”

Thế là, hắn kéo 1 tấm drap phủ lên sàn
đất, nằm xuống đó,
ack, hắn định ngủ lại luôn àh?? Ba tôi còn đang ở
đây!
Hơn nữa, trông hắn khá mệt mỏi… và tôi cũng ko muốn, gia đình hắn ghét
tôi thêm..

“Này, nếu tôi nói thế thì you về thật à?”
“Right”
“I
love you”
“Ko nghe.”
“>_< I love you!!”
“Hehhe ^-^”

Cuối
cùng, thì my bodyguard đã chịu ra về sau khi kiss lên má tôi lần thứ 2,
arghh
và bảo rằng sẽ trở lại vào buổi sáng.
……………

Sau những việc đã
xảy ra, tôi nghĩ, là tôi đã fall for him…
Nếu trước đây, có đánh chết tôi
cũng ko nghĩ chứ đừng nói là ‘Yêu’ hắn TT__TT
thì bây giờ, tôi cảm thấy câu
ấy rất dễ dàng…
…………………

::Ngày hôm sau::

Bác sĩ bảo rằng tôi bị
chấn thương vùng đầu,
và gãy xương cổ tay phải.. còn lại là trầy xước ngoài
da.
Phải ở lại bệnh viện thêm 2 ngày để theo dõi…
Cũng may, tôi bị vụ này
sau khi thi xong học kỳ và sắp nghỉ hè.

Dì Út nghỉ làm để chăm sóc tôi,
còn ba thì có lẽ đã về khi tôi đang ngủ.
Chuyện ông giải thích, ko hiểu sao
tôi lại tin.. vì đó là ba tôi.
Ông, ngoại trừ mẹ ra,hầu như ko có hứng thú
với người đàn bà nào khác.
sao tôi ko nghĩ được như thế này sớm hơn, nếu thế
thì đã ko có gì rồi,
và hắn đã có thể bay sang London để học.
..
Sáng
sớm hắn đã gọi bảo rằng ko thể tới với tôi trong bủôi sáng,
vì nhà trường gọi
hắn lên làm việc. Hic hic… Poor my C.K..

Tôi muốn chơi game trong điện
thoại cho đỡ chán,
nhưng tay tôi ko thể làm gì được… và vì vậy, tôi chỉ mở
nhạc trong máy nghe.
Cửa phòng khẽ mở..

“Ey!! Nhỏ! Bà thấy khá hơn
chứ??”

Mai xách 1 túi nhỏ bánh trái bước vào và nhào tới cạnh tôi,
1
người theo sau lưng nó, yah… so poor, là My prince.
Anh mặc chiếc áo màu sẫm,
ko bỏ vào quần và tay cầm 1 bó hoa lys..
Hoa cho tôi?? T__T

“Bị nặng
lắm phải ko, Giang?”
“Yah..”
“Nhìn bà kìa, thê thảm thiệt. Thứ bảy tui vô,
bà còn hôn mê… Kiệt gặp tui hồi sáng ở trường, hắn nói bà tỉnh rồi, tui ghé liền
nè. Mà tên Kiệt đó đang bị thầy cô rủa quá trời…”
“Sao?? Thế nào?”
“Tui có
biết đâu, chỉ nghe đồn người bên Anh họ đòi gặp…”

Tôi thực sự sốt ruột
đến quên cả Hoàng tử đang loay hoay tìm 1 cái lọ,
tôi cứ cắn móng tay trái và
mặt mày thì căng thẳng…

“Hoa này cho em, nhưng anh ko biết cắm ở
đâu?”
“Ahhh… Giang, bà coi, anh tui mua đó, đẹp ko?”
“Đẹp… cảm ơn
anh..nhưng hình như, phòng em ko có lọ hoa…”
“Thế thì em cầm lấy, anh chạy đi
tìm cái gì để cắm vào..”

Anh Lam bước tới đặt bó hoa vào tay tôi, mỉm
cười, rồi quay ra ngoài,
nếu như bình thường, thì có lẽ tôi đã chết ngấc
vì…hạnh phúc. TT__TT
Nhưng bây giờ, đầu óc tôi ngập tràn hình ảnh của
C.K..
Hắn bỏ học bổng, sẽ khó khăn nhiều vì tiến thoái lưỡng nan.

“Bà
đang nghĩ gì vậy, nhỏ?”
“Ờ.. ko..anh Lam khỏi bệnh chưa?”
“Khỏe rồi. Mà
tui thấy sao bà có vẻ mất cảm giác với anh tui roài??”
“Huh?? mất cảm giác
gì?”
“Tui nghĩ, Kiệt yêu bà thật lòng đó. Thôi bà hãy đón nhận đi, và đừng mơ
nghĩ lung tung…”
“Uh, tui biết…”

Mai thở dài, ngó bó hoa của anh Lam
trên tay tôi.
Ánh mắt nó có phần chán chường… rồi nó hạ giọng..

“Tui
cứ hy vọng sẽ giúp bà chinh phục anh tui, để ảnh quên cô nàng kia đi.. nhưng lại
bị ông Chí Kiệt này làm hỏng bét.”
“Hả? CÔ NÀNG NÀO??”
“Trời, bà làm gì la
to thế?? thì người ảnh yêu chứ ai!!”

O__o Mai, nó thật biết lúc để vén
bức màn bí mật,
nó cho tôi biết câu chuyện của Hoàng tử vào cái lúc tôi đang
bầm dập thế này đây.
T___T
Chương 49

Nhỏ Mai kể cho tôi nghe rằng,
anh Lam và anh Tiến vốn là bạn bè tốt,
1 lần, anh Tiến giới thiệu cô bạn thân
tên Thu với anh Lam, và họ đã trở thành bộ ba..
điều éo le là cả anh Lam và
anh Tiến đều yêu chị Thu.
Chị Thu chọn anh Lam, và điều đó làm anh Tiến bị
tổn thương,
để cho rằng chính anh Lam đã cướp chị Thu đi.

“..và chị ta
đột ngột bỏ đi biệt tích vì ko muốn có lỗi với ai. Bà coi, đã yêu thì phải can
đảm và quyết đoán. Chị ấy đã làm anh tui khổ sở suốt 1 năm qua.”
“… sao bà ko
cho tui biết, bà còn ủng hộ tui…??”
“Vì tui ghét chị ta. Tui ko thích quyết
định ngu ngốc đó… vả lại, tui vốn ko thích kiểu con gái ủy mị như thế…”
“Nếu
anh Lam đã yêu, thì đó là người con gái tốt… bà nên ủng hộ họ …”
“Ủng hộ cái
gì?? Chị ấy có yêu ảnh ko?? Yêu mà bỏ mặc ảnh như thế à?? Bà biết ko, anh tui
hôm nghỉ bệnh đó, là vì nghe tin phong thanh có người gặp chị Thu ở Phan Thiết,
ảnh đã đi xe máy hơn hai trăm cây số quần đảo để tìm… thiệt là điên!!
><”

…Oh…so…
Đó là vì người anh yêu. Tôi vẫn còn nhớ cái vẻ bơ
phờ hốc hác của anh sau 2 ngày nghỉ,
mắt quầng thâm.. mệt mỏi.. và còn đổ
bệnh nữa..
Tình yêu của anh thật mãnh liệt, thật tiếc, tôi ko phải là người
ấy. +__+

Mà cũng lạ, tôi chỉ thấy quê quê và giận nhỏ Mai đã ko nói rõ
ràng,
chứ ko thấy hụt hẫng, đau khổ, hay…gì gì đó như cảm giác gọi là “thất
tình” ?? O__O

Ahh!! tôi hiểu tại sao DJ luôn cảnh cáo tôi
rồi.T___T
Yeah… anh ấy, Hoàng tử bạch mã, ko phải dành cho tôi..
và tôi
cũng ko “yêu” anh ấy như tôi đã tưởng tượng… -___-

“Tìm mãi mới mượn được
cái lọ này..”

Anh Lam đi vào với cái bình sứ trên tay, tôi nhìn
anh,
có lẽ là 1 cái nhìn quý trọng và ngưỡng mộ… với anh, tôi ko còn “tim đập
chân run”
như trước nữa..

“Sao thế? Hai đứa nói xấu anh à??”
“Phải,
nói anh đó, ông anh điên à!!”

Nhỏ Mai đáp gằn gịong và rồi nó gọt cam cho
tôi..
anh Lam thì vừa cắm bó hoa vào lọ, vừa hỏi thăm tôi.
Bao giờ anh
cũng dịu dàng và lịch sự, như 1 người anh, 1 người khách, 1 người đàn ông
galant.
Tôi bỗng so sánh tình yêu của anh và tình yêu của C.K..
…của ai
mạnh hơn nhỉ?? Nếu 1 ngày nào đó, tôi bỏ đi, thì liệu C.K có tìm tôi đến điên
thế ko??
-____-
……………
Anh em Hoàng tử và Công chúa ra về sau khoảng 1
tiếng,
lúc này cũng đã giờ trưa rồi…hắn vẫn ko thấy đâu.
tôi nhắn tin,
nhưng điện thoại hết tiền trong tài khoản, nên ko gửi được.
Arghh… sao nó lại
hết tiền vào lúc tôi đang cần chứ!!

“Này, há miệng ra, dì đút
cho!”
“Arghh, thôi, để con tự ăn..”
“Được ko?”
“Được mà, hay dì về nhà
nghỉ đi, nằm đây oải thấy mồ! Chiều tối dì vô với con”
“..um…”
“Con ko sao
đâu! có y tá mà, và lát thì Kiệt sẽ vào!^-^”
“Kiệt vào à? Ừ…có nó thì dì yên
tâm”
Rồi dì Út ra về, để tôi 1 mình trong phòng..
sau khi căn dặn các chị
y tá để mắt trông chừng tôi.
tôi có phải con nít 3 tuổi đâu chứ!
T___T

Tôi ko ăn mà ngủ 1 giấc trưa.. khi thức dậy, vẫn ko thấy hắn đâu..
><
ko biết ngoài cổng bệnh viện hay căn tin có bán Card Mobiphone ko
nhỉ?
Phải đi mua về thôi!! Hoặc là tìm 1 buồng điện thoại công cộng nào
đó..
tôi ko thể ngồi yên chờ tin hắn mãi được!

Tôi xoay xở để leo
xuống giường, với cái tay phải bó bột và đầu băng trắng tóat,
chân tôi ko bị
gãy xương, nhưng trật mắt cá ở gót chân trái,
và nó làm tôi thật là đau khổ
để lết ra ngoài phòng bệnh..hichic.

Bên ngoài có nhiều người qua lại, tôi
cố lách người đi ra hướng cổng,
bệnh viện này quen
quen…

[Bamp]

Một cậu chừng 17 tuổi chạy giỡn với bạn gái đã đâm
sầm vào tôi,
ôi trời ạh, tôi ngã chúi ra trước và quỳ 2 chân trên
sàn,
>_< trong bệnh viện mà đùa cợt là sao????
Cô bạn gái của cậu ta
vội đỡ tôi và rối rít xin lỗi..
Tôi bảo ko sao để cô bé đi đi,
tôi ko múôn
gây chú ý với mấy chị y tá!!
Họ sẽ bắt tôi trở về phòng mất!!

“Em??
Giang?”

Tiếng gọi đằng trước khiến tôi giật mình ngẩng đầu lên,
Nhị ca
DJ đang nhìn tôi ngạc nhiên và tôi thì chưng hửng!
Omg…đây là bệnh viện Đa
Khoa Sài Gòn!!

DJ buông cả điếu thuốc và tiến về phía tôi, quỳ
xuống
anh đảo mắt từ đầu xuống chân tôi với vẻ xót xa??
và tay anh ta thì…
chậm rãi, e dè cầm lấy vai tôi..

“Em.. làm sao thế này?”
“Bị xe đụng.
-__-“

Tôi chống tay và cố đứng dậy nhưng… ahhh..
chân tôi…đau quá, và
tay trái thì quá yếu ko đỡ nổi thân người hơn 40kg của tôi. +__+
và tôi khụyu
xuống… trong vòng tay DJ!

Anh ta…
Như ko có gì phải e ngại…
Nhẹ
nhàng nhấc bổng tôi lên, anh ta… đang bế tôi!!
ARGHHH!

“Anh… làm gì
vậy??! Buông em xuống!”
“Em có thể đi được à??! Giữ im lặng
đi!”
“Khôngg!”

Tôi cố vùng vẫy nhưng làm sao với 1 tay 1 chân và cái
đầu băng bó,
chỉ vài giây, tôi bỏ cuộc cũng vì nhiều người đang nhìn chúng
tôi. TT___TT

DJ đặt tôi trở lại giường và ngồi xuống bên cạnh,
anh ta
vẫn nhìn khắp người tôi, cái nhìn của gã làm tôi khớp và bối rối.

“Đừng
nhìn mà..có gì mà nhìn??”

DJ đưa tay lên sờ vào dải băng trắng trên đầu
tôi,
rồi ………
đột ngột rướn người… hôn lên đó.

Tôi… chỉ có cảm giác
duy nhất… SHOCK!!
What is he doing???
Chương 50

Phớt lờ vẻ sửng sốt
của tôi, sau cái hôn, DJ ngó quanh phòng 1 cách thản nhiên,
như việc anh ta
vừa làm chẳng có gì phải giải thích cả.
T___T

“Anh…anh..”
“Thằng
Lam đã tới khi nào?”
“Huh?.. sao anh biết?”
“Hoa lys. Nó đặc biệt chỉ mua
hoa lys..”

Ánh mắt của DJ hướng về chỗ lọ hoa và tôi chợt hiểu ra,
đó
là thói quen của anh Lam? 1 người chỉ mua mỗi hoa lys,
có khi vì đó là loài
hoa chị Thu thích..

“Sao anh ở đây? Bé Mina..? Ca mổ thế nào?”
“Tốt.
Hôm nay xuất viện.”
“Oh.. thế à?”
“Tôi ko thể lấy lại chiếc kèn cho em,
con bé khư khư giữ nó..”
“yah..Ko sao…”
“Nhưng tôi sẽ bù bằng thứ
khác.”
“Thứ gì?”
“Tôi chưa biết.”

Vậy là xong, tôi biết ko thể hỏi
thêm gì, vì đó là DJ.
anh ta chỉ nói ngắn gọn, như thế, nghĩa là như thế,
chấm hết.
mà tôi cũng đâu có quan tâm anh ta sẽ bù cho tôi thứ gì..
-___-

[ọc.. ọoc]

Arghh… Bụng tôi đang kêu.
Trưa tôi ko ăn , hộp
cơm của dì mua nguội ngắt nằm trên tủ đầu giường..
DJ vểnh tai và nhíu
mày..

“Có 1 người đang đói. Tôi ko nói sai chứ?”

Vừa nói, anh ta
vừa cầm hộp cơm lên và mở ra, xong lắc đầu…
tôi thì quê độ cúi mặt xuống
đất.

“Nhìn ngán quá. Ngồi đây, tôi đi mua cháo cá cho em.”
“Ok!
^-^”

Tôi… là 1 con nhỏ ham ăn.
Bây giờ thì tôi phải thú nhận điều đó
thôi. Chỉ vì,
tôi đã sáng mắt hẳn khi nghe tới “cháo cá”.. món khoái khẩu của
tôi. TT___TT
sao hôm qua khi hắn hỏi, tôi lại đòi ăn phở bò viên
nhỉ??

Ehh.. tôi còn chưa mua card điện thoại!! tôi vội níu tay áo
DJ..

“Ey… anh, khoan!!”
“Huh? Gì?”
“Cho em mượn điện thoại của anh,
trong lúc anh đi mua!”
“Làm gì? của em đâu?”
“Hết tiền…”

DJ nhìn
tôi nghi hoặc, 1 vài giây, anh ta rút chiếc Nokia đen trong túi ra,
cầm lấy
bàn tay tôi và đặt nó lên đó.
Ko nói thêm câu nào rồi đi ra khỏi
phòng..

Tôi nhìn chiếc cellphone 1 lát, rồi bấm số của C.K.
Người bạn
cũ “Ò í e” lại chào đón tôi. *____*
Tại sao vậy?? Hắn đang làm
gì?

Thiệt là bực mình quá đi!
Ehh… DJ lưu tên tôi trong điện thoại của
anh ta là gì nhỉ?
trí tò mò lại nổi lên, tôi bấm số máy mình và nhấn
call.

‘Calling Giang…’

Giang. Vâng, là tên của tôi.
Chỉ có C.K
mới chơi trò đặt nickname cho tôi trong máy điện thoại.
chỉ có hắn mới thích
làm mọi chuyện đều mới mẻ và thú vị…

Còn DJ, cái gì cũng 1 là 1, 2 là 2.
ko màu mè hoa lá cành.
tôi thất vọng bỏ cái Nokia của anh xuống
giường…
thì DJ đã trở lại với tô cháo cá trên tay.
Nhanh thế
nhỉ…

“Ahh… thơm quá!!!!”
“Điện thoại của tôi?”
“..huh… um.. đây…
làm gì đòi gấp thế?”
“Tôi ko quen rời nó quá lâu.”
“Oh… vậy ư..? tại
sao?”
“Ko có lý do. Tự ăn được chứ?”
“Ya… được”

Nói “được” nhưng sự
thật diễn ra ko phải như thế,
tôi với cánh tay trái ko thuận, múc từng muỗng
cháo 1 cách khó nhọc, và nó đổ tùm lum ra áo tôi.
TT___TT

“Đưa cho
tôi.”
“Sao..??”

DJ giật cái muỗng trên tay tôi và tay còn lại cầm tô
cháo,'
anh ta múc 1 thìa và đưa tới miệng tôi, nhướn mày bảo tôi há miệng
ra.

“Arghh.. ko.. để em.”

Tôi giơ tay định đòi lại cái muỗng nhưng
tay của DJ gạt ra…
Giọng của anh ta như đóng băng.

“Mở miệng
ra.”
“KO! ><”
“Nếu em ko nghe, tôi sẽ… hôn
em.”
“WHAT??”

Tôi gần như nhảy dựng khỏi giường khi nghe câu nói
đó,
Quái quỉ, anh ta đang nói nhảm gì thế chứ??
Vẻ mặt của DJ ko hề thay
đổi sắc thái, và đó là cái vẻ quả quyết của anh ta.
Argh.. DJ, anh ta dám nói
dám làm.. Tôi phải làm gì đây..

Đành phải mở miệng ra thôi.
Tôi vừa rụt rè vừa từ từ mở miệng mình ra…
Để rồi
miệng tôi trở thành há hốc cùng với đôi mắt đứng tròng
…khi nhìn thấy C.K của
tôi ở cửa.

Hắn dành cho tôi 1 ánh mắt xẹt điện, đúng hơn, là dành cho tôi
và DJ.
Cơn ác mộng ngày nào lại tái diễn… C.K và DJ.

Ôi trời
ơi.

Thật đúng lúc, đúng nơi, đúng người.
Tại sao ko sớm, ko muộn, ko
phải là ai khác.
mà hắn phải bắt gặp tôi, ngay cái lúc đang để cho DJ đút
cháo,
tại sao??

Tim tôi đập như điên và mồ hôi đẫm ướt dải băng trên
trán.
Chương 51

DJ thấy vẻ mặt hoảng hồn của tôi thì quay lại,
còn
C.K thì vẫn đứng yên lì ở đó.
Sao tôi lại sợ chứ?? Tôi có làm gì
đâu?
-__-

“Ah. chào. Lần thứ 2 gặp mặt.”

DJ nói rồi lại tiếp
tục đưa muỗng cháo cá lên miệng tôi,
vâng, vẫn thản nhiên như từ nãy tới
giờ.
tôi thì làm sao mà có thể ăn được 1 cách bình tĩnh nữa.
tôi ngậm
miệng và nhìn C.K lo sợ.
Sao hắn cứ im lặng thế??

“Anh làm gì ở
đây?”
“Ahh.. anh ấy… tình cờ cũng có người thân đang…”
“Tại sao em phải
giải thích?… Tôi đang chăm sóc cô bạn của cậu. Có gì ko hiểu?”

DJ nói với
tôi rồi quay lại nói với C.K.
Anh ta đứng dậy, cho muỗng cháo cá trở lại tô
và cầm nó bước tới chỗ của C.K.
My bodyguard thì vẫn ko cho thấy hắn sẽ làm
gì,
ko nổi cáu, ko bực mình, ko buồn bã.. chỉ là 1 ánh nhìn trống
không.

“Hãy cầm lấy và giúp cho cô nàng ăn. Giữ cho kỹ, tôi sẽ ko bỏ qua
nếu cậu ko trông chừng cô ta cẩn thận.”

Ko bỏ qua? Giữ kỹ? DJ nói thế,
nghĩa là gì?
C.K cầm tô cháo cá và mắt cứ xoáy vào mắt DJ, răng nghiến
chặt
còn nhị ca thì cũng đáp lại.
Họ cứ như đang đấu nhãn lực với nhau hay
sao ấy!!

O___*
………
Khoảng 2 phút im lặng sau khi DJ rời khỏi phòng
tôi,
hắn mới quay sang nhìn tôi… cười nhạt. Nụ cười ko lúm nổi đồng
tiền..
lạnh lẽo, chán chường…

“Sao you có thể… đối với tôi như
thế?”
“Sao chứ? tôi… thế nào?”
“Há miệng như 1 con chim sẻ để hắn ta mớm
mồi???”
“Nói thế mà nghe được à?? Tôi có muốn đâu!!!! ><”

Cả hắn
và tôi đều quay mặt đi, ko thèm nhìn nhau.
Thật bực cả mình. Thế đấy, thế mà
bảo thương tôi, yêu tôi. Ackk…
Hắn dằn tô cháo xuống chiếc tủ và ngoảnh mặt
đi tới góc phòng, chỗ cái ghế dài…
ngả lưng ngủ ngon lành… trời ạh..
tôi
còn đang đói cồn cào..

Tôi chồm lấy tô cháo, và bị vướn chiếc chăn trên
giường…
thế là tôi lại té ào xuống đất, lần thứ 2 trong ngày!!!
Trong tình
trạng đã què quặt lại còn mắc nạn. +____+

C.K ngồi bật dậy và lao tới đỡ
lấy tôi…
đáng ghét.. tôi ko cần… và tôi xô hắn ra bằng sức lực yếu ớt.
Hắn
ôm chặt tôi khi tôi vừa ứa nước mắt..

“Xin lỗi..”
“Tránh
ra…!!”
“Nhõng nhẽo à, baby?”
“AI THÈM NHÕNG NHẼO VỚI
YOU!”
>__<

Hắn ôm mặt tôi bằng 2 tay, và cụng nhẹ trán mình vào
đầu tôi,
nơi đó, khi nãy DJ đã hôn… arghhh…
rồi hắn cười, lần này lúm đồng
tiền lại hiện rõ.
Đó mới là C.K của tôi. TT___TT

“Tôi sai, được chưa.
Chỉ vì… tôi ghen. T__T”
“Ghen cái gì?? Điên à??”
“Anh ta, thích you, và
tôi nghĩ, đó là mối đe đoạ của tôi.”
“HẢ??Anh ta thích tôi áh??”
“hmm… để
tôi đút cho.”

Rồi C.K “mớm mồi” cho tôi từng muỗng, từng muỗng..
tôi
thì cứ ăn và ăn… cho đến sạch tô cháo. Ngon quá! ^-^
sau khi no nê, tôi mới
nhớ ra việc tôi đã chờ tin hắn từ sáng!

“EY! sao rồi?? chuyện học bổng
bên Anh?”
“Họ bảo tôi viết bài tường trình lý do ko lên máy bay.”
“Rồi
sao?”
“Rồi họ sẽ bổ túc hồ sơ của tôi sau khi kết thúc hè.”
“Nghĩa là you
sẽ sang đó sau 3 tháng hè?”
“Right.”
“Huray! thế thì may quá! you vẫn có
thể tiếp tục…!”

C.K ko tỏ ra vui sướng gì, ánh mắt hắn ngó tôi nhưng lại
ko hề nhìn tôi, mà nghĩ ngợi xa xăm.
tôi ko rõ nữa, chỉ đang thở phào nhẹ
nhõm vì mọi chuyện đã ổn..
gánh nặng tội lỗi (dù ko hẳn là do tôi?) của tôi
đã giải tỏa.

“Sao you lại mừng?”
“Hở?”
“You ko muốn tôi ở lại
sao?.. Giờ tôi ko muốn đi nữa…”
“Arghh! Đừng khùng! You đi rồi sẽ về
mà!”
“You có chờ tôi?”

C.K hôm nay lạ quá, hắn cứ nghiêm nghiêm nghị
nghị thế nào ấy,
câu hỏi làm tôi băn khoăn và rối rắm… chờ?
chờ cái gì? 1
lời hẹn ước?

“Chờ… gì hả?”
“Ko có gì… Ngủ đi, cô nương.”
“Còn you
sẽ làm gì??”
“Tôi sẽ ở đây, ngay bên cạnh you.”
“Ăn gì chưa? Ko mệt sao?
Mà sao ko mở máy Điện thoại?? tôi đã tìm you từ sáng!”
“Hỏi gì như hỏi cung!
Tôi đang họp với mấy thầy cô thì sao mở máy? Xong ra là chạy tới đây!!”
“Ohh…
thế hả??”

Hắn gật đầu và bảo tôi nằm xuống giường, xong kéo cái ghế dài
lại sát cạnh,
rồi nằm xuống…
Khoàng 10 phút, tôi vẫn trằn trọc ko ngủ
được, vì mới hơn 8h tối.
Hắn đã ăn chưa?? Tôi quay người ra mép giường để
nhìn xuống chiếc ghế…định hỏi..
Hắn đã ngủ rồi… chắc là đã mệt mỏi
lắm.
Tôi mỉm cười an tâm khi thấy vẻ say ngủ của Bodyguard.
Tôi nói nhỏ…
tự nhủ nhưng cũng bật ra thành tiếng.

“Ngủ ngon nhé. Tôi sẽ
chờ.”

Chờ cái gì, tôi cũng ko biết, nhưng tôi sẽ chờ hắn trở về..

tôi cần hắn. --__--
Yeah.. chờ.. 4 năm ư? có lâu quá ko? tôi có làm được
ko?

“Nhớ đó.”

Huh?? Tôi quay phắt xuống, hắn vẫn nhắm mắt, nhưng
rõ ràng hắn vừa nói mà.
ko phải hắn đã ngủ rồi sao?? hay tôi bị ảo
giác?
Hắn khẽ nhoẻn môi cười trong khi mắt vẫn ko mở ra.. và điều đó nói cho
tôi biết rằng,
tôi ko nghe nhầm… hắn vẫn còn thức và đã nghe thấy “lời hứa”
của tôi.
TT___TT

Dù sao, thì đó cũng là lời thật lòng của
tôi.
Chương 52

Tôi được cho xuất viện sau 3 ngày làm bệnh
nhân..
với cái chân đã được nắn lại.. còn tay phải vẫn bó bột và đầu thì vẫn
phải băng kín.

Phong vào thăm tôi hôm qua, cậu ấy cho tôi biết 1 chút về
việc của C.K
rằng hắn đã ko giải thích gì cả, chỉ im lặng.
Phong nói các
thầy phải buộc hắn mới chịu xin lỗi người của trường bên Anh,
còn bản tường
trình thì hắn có vẻ ko muốn viết.
……… có lẽ hắn ko biết viết thế
nào.

Còn Diệu, nó gọi điện cho tôi hỏi thăm,
như thế thì tôi đã đủ
mừng lắm rồi chứ cũng ko trông mong nó sẽ “hạ cố” tới..
Nó bảo sẽ ghé nhà tôi
sau… vì đang bận phụ mẹ nó bán hàng..

Ừm.. thì đó cũng là 1 lý do. Tôi
biết nó ko muốn nhìn thấy tôi và C.K.

Từ hôm mua cháo cho tôi, DJ ko
xuất hiện nữa, và mấy lần tôi đi ra khỏi phòng để xem TV ở ngoài,
tôi cũng ko
gặp anh ta. Bé Mina xuất viện rồi.. nên, có lẽ DJ cũng ko vào bệnh viện làm
gì.

Ko hiểu sao, hình như tôi muốn gặp DJ?

:: Nhà
Giang::

Dí Út nấu bữa cơm chiều và cúng xả xui cho tôi,
ba tôi tới vào
chập tối để cùng ăn, khi C.K vẫn còn ở đây.
Cả 4 người chúng tôi ngồi vào bàn
ăn và bắt đầu…
tôi đã tập quen cách múc cơm ăn bằng tay trái.

“Cậu,
thích con Giang?”

Ba tôi mở đầu bằng câu hỏi khiến tôi muốn sặc tức thì,
còn hắn thì lúng túng
đến đánh rơi cả miếng thức ăn đang gắp trên
đũa.

“Dạ.. phải.”
“Tốt. Còn con?”

Huh?? Tôi ư?
Ba ơi là ba.
Ba muốn gả con đi khuất cho rồi à?
tại sao chứ khi mà ba đâu có ở cùng con và
con cũng có quấy rầy gì ba đâu!!
Sao giống buổi ra mắt cha vợ quá
dzậy???

“Trả lời đi chứ?”

Cả 3 người đều nhìn tôi chờ đợi, và
người tỏ ra hồi hộp căng thẳng nhất..
dĩ nhiên là hắn. Hắn ngậm 1 họng cơm và
trố mắt nhìn tôi.

“Con.. yah..cũng thích..”

Hai má tôi chắc lại đỏ
như cà chua. TT___TT
Hắn thì với cái miệng vẫn đầy cơm, nhăn răng cười tít
mắt.
Ba tôi tiếp tục ăn sau khi gật đầu nhẹ.
và người cất tiếng nói phá vỡ
ko khí ngượng ngùng này là dì Út.

“Coi đó, giờ mới chịu nhận!”

Tôi
múc cơm lia lịa và cúi gầm mặt,
sao phải ép người ta chứ, đáng ghét quá
đi.
>__<

“Hãy đối xử tốt với nhau. Tôi giao con gái cho
cậu.”
“TT___TT Ba à…”

“Yes, Sir!!”

O__O
C.K đứng bật dậy sau
khi bỏ nhanh chén cơm xuống và đứng nghiêm như quân sĩ.
Hắn cúi gập người với
ba tôi… còn ông thì ngạc nhiên tới tột đỉnh,
cả tôi và dì đều shock. Hắn đúng
là điên. -___-

Ba tôi bật cười và vỗ vai bảo hắn ngồi xuống…
đã lâu
rồi, tôi ko thấy ba cười tự nhiên như thế.

Cảm ơn, C.K…
…………
Hắn
vào bếp rửa chén sau khi ba tôi ra về,
dĩ nhiên, sau buổi học kèm với gia sư
chuyên môn là tôi,
hắn đã làm việc đó 1 cách rất thành thục.

Chắc phải
tặng hắn cái gì để khen thưởng cũng như cảm ơn quá.
-____-

Ey!! Tôi có
tô 1 bức tượng cho hắn!!
NÓ ĐÂU RỒI???

“Dì!! cái ba lô của con
đâu??????”
“Ba lô gì?”
“Ba lô con đeo hôm gặp tai nạn!!! NÓ
ĐÂU??”
“Trong phòng con chứ đâu!”

Tôi chạy về phòng và lục cái ba lô
lôi ra hộp quà nhỏ,
ohh.. may quá, nó vẫn còn đây, đù có hơi móp méo chút
xíu.

“Gì vậy??”

Hắn đang đứng ở cửa phòng tôi, tay chùi vào đùi
quần cho khô nước,
tôi chìa hộp quà về phía hắn.

“Cho you nè. Quà tôi
định tặng hôm tiễn you.”
“Oh…thanks ^=^”

Hắn đón gói quà và mở từ từ
trong sự hồi hộp của tôi,
hehe… sắp có màn cảm động rồi ^^… ít ra thì sau
những gì hắn làm cho tôi.
đây là thứ đầu tiên tôi làm cho hắn.

Món quà
xuất hiện trước mắt tôi là 1 thằng nhóc đi patin, nhưng bị bể làm 4
mảnh!!
Trời ơi!! Ôi ko........ chắc nó đã bị văng xuống đường khi tai nạn xảy
ra.

“Bể rồi.”
“Ko… tại sao chứ??? tôi đã tô nó hơn 1 tiếng!”
“Ko
sao, ráp lại được mà”
“Ko!!! Nó bể rồi. Bể rồi!!!!!!”

Tôi nổi khùng
lên và chỉ muốn tìm cái tên đi mô tô đó bắt đền, hoặc chí ít là đập cho hắn 1
trận.
từ hồi nhập viện với thân thể bị thương tùm lum,
tôi cũng chưa từng
có suy nghĩ sẽ tìm gã mô tô để “trả thù”…
nhưng lại sôi sục nỗi úât giận khi
nhìn thấy bức thạch cao bị bể.

Dù thật ra, lỗi là do tôi đã vượt đèn đỏ.
TT___TT

“Thôi mà, tôi sẽ dán nó lại bằng keo dán sắt và cất giữ cẩn thận.
Nhưng món quà quý nhất thì you đã tặng tôi rất nguyên vẹn rồi.”
“Huh? Hồi
nào? Quà gì??”
“Tình yêu của you.”

Hắn nháy mắt và mỉm cười..hạnh
phúc.
Có vẻ như, hắn ko hề buồn tiếc gì với món quà tan nát này. mà trái
lại,
hắn như đã có tất cả những gì hắn muốn.
Một nụ cười mãn
nguyện.

“Àh, còn nhớ tôi hứa cho you 1 thứ ko?”
“yeah..”

Hắn
móc từ trong cổ ra 1 sợi dây chuyền…à ko, nói đúng hơn,
nó là 1 mặt đồng hồ
có nắp mạ vàng.. kiểu xưa..
rồi quàng nó vào tay tôi..

“Nó là của mẹ
đã cho tôi năm tôi 16 tuổi.”
“Sao cho tôi?”
“Mẹ bảo, hãy tặng cho cô gái
mà tôi yêu. Và người đó, chính là you.”

Tôi nhìn chiếc đồng hồ dễ thương
trên tay mình, thơ thẩn…

Tình yêu của tôi? Tôi đã cho hắn nguyên vẹn thật
sao?
Hai mươi mốt tuổi, tôi mới biết thế nào là tình yêu. Nó thật thú
vị…
vừa nóng, vừa lạnh, ……….. vừa rắn, vừa mềm
vừa rét buốt lại vừa ấm
áp…

Cho dù thực lòng… tôi vẫn cảm thấy chúng tôi quá trẻ con và…còn mơ
hồ..??
Sao cũng được, chỉ biết, có 2 kẻ đang yêu…đang cùng nhìn ra cửa
sổ.
thật ra …ngoài đó chẳng có gì cả! T__T
Nhưng tôi thấy ở đó, 1 căn nhà
nhỏ ở sườn đồi thoai thoải…
Và tôi nghĩ, có lẽ, hắn cũng thấy giống như
tôi.

Phải ko, C.K?


_________________
con gái như vàng lên giá
con trai như sỏi đá lót đường
Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết